LỐI VỀ
=Nguyễn Văn Nam=
Bạt ngàn hun hút
Rừng bao la
Đồi dốc điệp trùng
Lởn vởn ảo mờ trên những triền thung
Ngọn lá lung lay
Chợt lòng xao động
Ông gọi vô hồn...khoảng không gió lộng
Nhón mở ba lô…
Đồng đội mất còn…?
Đêm hữu tình
Tìm thực tại chốn điêu linh
Nhật ký mang theo
Nguệch ngoạc hành trình giao liên Huyện đội
Trải qua Dốc Gió, Y10
B2 từng bữa cõng gùi
Bao nơi nữa…ghi một thời quân nhân
Lửa chiến trường
Nam-Trung-Bắc đâu phân
Rau luộc Trường Sơn
Mặn nghĩa tình đồng chí…
Lán lá vừa xanh
Chia hơi choàng vải mỏng toanh
Gối súng nằm chung
“Tôi-anh và đồng đội
mình đấy nhỉ!”…
Qua rồi khói lửa chiến chinh
Về quê thao thức lòng mình
Mờ tỏ trong đêm
Bóng anh em đa phần mạn Bắc…
Mấy mươi năm
Từng bước chân thầm nhắc
Trở lại Trường Sơn
Với ba lô và hành trang vụn vặt
Gom ký ức giao liên
Tìm cố nhân…
Quê mẹ…lối về…!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét