NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

LỐI VỀ



LỐI VỀ
=Nguyễn Văn Nam=

Bạt ngàn hun hút
Rừng bao la
Đồi dốc điệp trùng
Lởn vởn ảo mờ trên những triền thung
Ngọn lá lung lay
Chợt lòng xao động
Ông gọi vô hồn...khoảng không gió lộng
Nhón mở ba lô…
Đồng đội mất còn…?
Đêm hữu tình
Tìm thực tại chốn điêu linh
Nhật ký mang theo
Nguệch ngoạc hành trình giao liên Huyện đội
Trải qua Dốc Gió, Y10
B2 từng bữa cõng gùi
Bao nơi nữa…ghi một thời quân nhân
Lửa chiến trường
Nam-Trung-Bắc đâu phân
Rau luộc Trường Sơn
Mặn nghĩa tình đồng chí…
Lán lá vừa xanh
Chia hơi choàng vải mỏng toanh
Gối súng nằm chung
“Tôi-anh và đồng đội mình đấy nhỉ!”…
Qua rồi khói lửa chiến chinh
Về quê thao thức lòng mình
Mờ tỏ trong đêm
Bóng anh em đa phần mạn Bắc…
Mấy mươi năm
Từng bước chân thầm nhắc
Trở lại Trường Sơn
Với ba lô và hành trang vụn vặt
Gom ký ức giao liên
Tìm cố nhân…
Quê mẹ…lối về…!

CÒN CHÚT QUÊ TRÊN PHỐ



CÒN CHÚT QUÊ TRÊN PHỐ
=Nguyễn Văn Nam=

Mấy ngàn năm
Vẫn cứ làng quê
Doi đất
Triền sông
Bãi làng bồi lở…
Rặng tre xanh
Soi bóng long lanh…
Ru hời người quê dập dờn nỗi nhớ
Cánh cò uốn lượn ca dao
Nôn nao tiềm thức…đi…về…
Thản nhiên thời cuộc
Phố phường không mọc sớm mai
Như mặt trời hừng đông
Quy luật!
Ai giữ lại cho mình
Ngày mẹ cha tất bật
Vã mồ hôi ướt vế gàu sòng…
Nhà cao phố rộng
Át cả đồng làng lỡ nhịp bon chen
Ta bước đi dưới vạn ánh đèn
Chợt lẻ loi…nhớ miền quê rưng rức
Nhận bóng đồng xa
Góc bảo tàng thổn thức
Gàu sòng co ro…vợi về ký ức
Mờ tỏ lòng đèn phố mông lung
Bao nhiêu lớp nhện giăng mùng…!

THÁNG CHẠP



THÁNG CHẠP
=Sông Hương=

Tháng chạp
Đàn sếu chở mùa thiên di
Chân ruộng quê mình lênh loang nước
Cha gánh phân rãi đồng mưa hắt lạnh bờ đê trơn trượt
Chân trần bấm vào mơ ước
Gió bấc đầu mùa chẳng khô vạt mồ hôi
Tháng chạp
Tiếng hò mẹ ru ấm nhịp tao nôi
Ấm mùa đông buốt giá
Lời ru thơm khói bếp chiều, hương đồng rơm rạ
Thơm vào khúc ca dao
Đi suốt cuộc đời chẳng đến non cao *
Tháng chạp
Mẹ chong đèn đêm thâu ?
Con đi học đường xa về muộn
Thấp thỏm sông quê nước về cuồn cuộn
Thắt lòng rung vạt liếp thưa
Tháng chạp
Bữa cơm nghèo mặn vị mắm dưa
Thấm vào trang vở con qua những mùa giáp hạt
Con biền biệt phương xa, cơm thị thành chẳng làm quên đĩa cà dầm chua chát
Cua đồng thơm bát canh riêu
Tháng chạp
Lưng mẹ còng bước lệch bước xiêu
Nghe thảng thốt chiều nay gió mùa đông bắc
Con chưa về, vạt liếp thưa gió lùa ai thắt giùm nút lạt ?
Cuộc đời là hư vô**, mưa xóay vào câu hát
Trách mình như cánh chim di
Huế 12/1014
* Câu ca dao Lên non mới biết non cao
** Lời bài hát Xin thời gian qua mau của nhạc sĩ Lam Phương

BẾN ĐỜI

BẾN ĐỜI
=Trương Minh Sơn=

Tuổi xuân ngủ vùi…tóc bạc
Hương tình vẫn mãi tươi xanh
Vạt nắng trôi loang chiều tím
Ưu tư mang gửi cánh cò…

Nợ đời vay trả tỉnh say
Hư vô lạc lòng phù phiếm
Lợi danh bóng câu tìm kiếm
Vô thường nhân thế sắc không…

Ánh tà buông lòng đêm rộng
Lạc đường viễn mộng Nam Kha
Dốc đời hành trình xuôi ngược
Bại-thành-được-mất-về đâu…?

Bỏ ngỏ tóc sương điểm bạc
Chân mòn trên bước thời gian
Yêu thương mải mê ngày tháng
Bình yên neo bến…tím chiều…!



TUỔI THU

TUỔI THU
= Trương Minh Sơn=

Nhặt thời gian qua vàng thu vội vã
Năm mươi xuân lắng đọng những nhọc nhằn
Chợt nhận ra tuổi thu trôi nhanh quá
Ta lỡ nhịp đời khập khễnh bóng phù du

Thả lòng mình độc bộ dưới bóng thu
Tìm chút ngây ngô của thời thơ dại
Vân vê nắng hỏi bao giờ trở lại
Nhặt lá rơi gởi lại mối u hoài

Dòng đời miên man thu lạc lối dài
Trên ngõ cũ ai tiếc hoài ngọn gió
Vòng danh lợi ta gởi về ngõ nhỏ

Đếm tuổi thu hay nhịp trái tim mình