NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

NHẮN GỞI QUÊ NHÀ

MỘT KHÚC TIÊN SA

LƯU BÚT THÁNG NĂM

LỐI XƯA

RA ĐI

LÝ MỒ CÔI

SẦU ĐÂU

KHOẢNG CÁCH BÌNH YÊN

XUÂN VỀ

GIỮA KHÚC CA XUÂN

ANH VỀ HAY MÙA XUÂN

BẾN QUÊ TÔI

MÙA XUÂN VỀ CÙNG EM

NƯỚC NON QUẢNG NGÃI

RONG CHƠI

QUÊ ƠI MÙA BÃO NỔI

GÓC QUÊ

XE TƠ

XA

CHÚT DUYÊN TRÀ ĐỨC

ĐỒNG VÀNG

https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/dong-vang-hai-anh.iHdTw0kChuzU.html

KHÚC TƯƠNG TƯ

GÁ NỢ TRẦN GIAN

ĐÂU RỒI NGÀY CŨ

TRÁCH CÂU DUYÊN NỢ

GỌI MÙA

TUỔI THƠ CON

CHỜ

QUÁN THƠ

GỞI TÌNH ĐẦU

BIỂN

BỎ QUÊN

LỜI YÊU NGÀY CŨ

KÝ ỨC

NHỚ QUÊ

LỐI VẮNG

BẾN ĐỢI

HƯƠNG QUÊ

TƠ TẰM

NỖI NIỀM XA XỨ

TÀU ĐỜI

TÌM LẠI NGÀY XƯA

RỒI BÃO CŨNG QUA

MƯỜI NĂM

ĐÀNH THÔI

MIỀN NHỚ

GỌI ĐÒ