NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lý Luận-Phê Bình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lý Luận-Phê Bình. Hiển thị tất cả bài đăng

TRÍCH DẪN 20 NHẬN ĐỊNH HAY VỀ THƠ CỦA CÁC NHÀ THƠ VĂN LỚN

GIÓ QUA TRIỀN CÁT

GIÓ QUA TRIỀN CÁT


“Anh về trong câu hát xưa
Nghe mẹ kể chuyện buồn cổ tích
Mưa giăng giăng đêm dài tĩnh mịch
Năm tháng mòn lời ru trẻ thơ...”. 
Mở đầu tập thơ “Gió qua triền cát”, Lê Văn Ri trải lòng mình bằng bài thơ viết về quê hương Đại Lộc dấu yêu. Quê hương có cánh cò, lời mẹ ru con, có dòng nước Vu Gia xanh mát, có bãi cát bỏng chân khát khao những ước mơ, có nắng vàng rực rỡ nương dâu nà bãi, có vị ngọt loòng boong trong huyền tích của quê nhà... Không có sự chiêm nghiệm triết lý nhân gian, thơ của “gã trí thức nông dân” Lê Văn Ri là những rung cảm thuần hậu về mẹ, về quê hương yêu dấu và những đồng cảm, sẻ chia với biết bao thân phận anh đã từng gặp trong cuộc đời này.
Trong số 53 bài thơ trong “Gió qua triền cát”, tập thơ đầu tay của Lê Văn Ri, hình ảnh người mẹ và quê hương chiếm “dung lượng” khá lớn. Những cảm xúc dâng trào, mãnh liệt nhưng cũng chứa chan nỗi niềm. Ngày những đứa con ở làng quê nhọc nhằn vào đại học, mơ ước công danh sự nghiệp cũng chính là ngày mà “ông trạng, ông nghè” bắt đầu chuỗi ngày sống xa quê. Người con ấy ra đi mang theo lời mẹ dặn “No chữ rồi không thể đói đâu con”, để lại phía quê nhà người mẹ sớm hôm đi về với bao nỗi nhọc nhằn, vất vả. Với niềm tâm tưởng ấy, những bài “Ký ức vọng về”, “Chiều quê”, “Viếng mộ mẹ”... gây xúc động lòng người. “Sống thời lai láng nồng say
Chết thời tính tháng, kể ngày khổ đau
Mẹ ơi! Đã chẵn trăm ngày
Khói hương quặn thắt/ sum vầy còn đâu?” 
(Viếng mộ mẹ).
 Đấy chính là lời tự vấn đầy dằn vặt. Viết về mẹ, Lê Văn Ri có những câu lục bát thổn thức: 
“Khói rơm rạ gọi gió đồng
Bâng khuâng một nỗi hư không tôi về”
 (Chiều quê).
Mảng thơ viết về quê hương,  tác giả “Gió qua triền cát” lại bật lên một nỗi niềm thật thà chân chất đến mức đáng yêu: “Mơ đi xa để được nhớ quê nhà”! Những câu thơ “lập tứ” như thế đã ít nhiều neo đậu nơi người đọc. Dĩ nhiên, viết về quê hương rất dễ vướng những hình ảnh quen thuộc như nương dâu bãi mía, dòng sông con đò, cây đa giếng nước. Nhưng thật may mắn, trong “Gió qua triền cát”, ngoài những “sáo mòn lối cũ” lại có những câu thơ mang hơi thở và cảm nhận riêng: 
“Tuổi thơ ở quê
ngập tràn nỗi nhớ
năm tháng dại khờ
khát vọng phồn hoa
Giờ ở phố xa
 nhớ quê da diết
bao người không biết
nẻo quê mà về!”
 (Hương quê).
Cứ thế, Lê Văn Ri đã thả nỗi nhớ vào thơ với những rung cảm bàng bạc về tình quê yêu dấu của người con lâu ngày vắng xa, với “Thăm quê ngoại”, “Quê tôi”, “Chiều sông Thu”, “Tiếng quê”, “Nói với dòng sông”. Khép lại tập thơ, chợt nghe réo rắt đâu đó cơn gió yêu thương gọi ta về bên mái nhà xưa…
LÊ PHƯỚC LAN NHI