Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang”(1)
Sớm chiều những chuyến dọc ngang(2)
Bao lần lỡ hẹn … kêu khan… Ơi đò!
Vu Gia xanh ngát đôi bờ
Sóng reo yên ả lững lờ thuyền trôi
Chiều hôm bóng nước in soi
Bóng ta huyễn hoặc, bóng người hồ như…
Bao năm nghiêng đến bây chừ
Cành hồng chao ngọn… hình như chưa tình
Ta về nối nhịp An Bình(3)[3]
Cho người thả gót nguyên trinh bộ hành
Để xa năm tháng đành hanh
Con đò xưa chở chòng chành hư không
Chiều chiều ra đứng gành sông
Gió quê lay lất cành hồng vu vơ…
Dòng sông lặng ánh trăng thơ
Lòng ta vẫn cuộn đôi bờ dở dang…
“Ước gì sông rộng một gang…”(4)



