NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

HOA ĐIỂM MƯỜI

Mẹ đi công sở 
Bố lên công trường 
Mỗi sớm tinh sương 
Đưa em đến lớp 

        Hàng cây bóng rợp 
        Xanh mát làng quê 
        Chim lượn triền đê
        Hót vang nắng mới 

                Trống trường đang gọi 
                Bước em đi nhanh 
                Gió mát trong lành 
                Trăm hoa nở thắm 

                        Em yêu trường lắm 
                        Muôn sắc hoa tươi 
                        Hái hoa điểm mười 
                        Mừng ngày nhà giáo! 
                                        = N.V.N = 
                                         (11/2021)