NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

NHỚ CÀ TANG


Núi Cà Tang(1) hòn ngang, hòn dọc
Hỏi thử bạn nguồn kẻ trọc(2) người thanh
=====
(1): Núi Cà Tang Còn gọi núi Bà, tên một ngọn núi cao 452 m thuộc huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam
(2): Trọc nghĩa là đục, không trong.

CÀNH HOA MUỘN

VỀ LÃNH THƯỢNG

NƠI ẤY SÔNG TIÊN

BƯỚC CHÂN VÔ ĐỊNH

QUÊ HƯƠNG

BƯỚC CHÂN QUÊ

VỀ TÌM CHÂN ĐẤT

CHẠNG VẠNG VÀ TÔI

VIỄN XỨ