NGUYỄN VĂN NAM

  • Dấu chân qua vùng thơ ấu

    Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng Uống giọt sương khi bình minh ló rạng Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!

  • Nửa đời nhặt bụi trần gian

    Mười năm, sau nữa...trò ơi ! Mười năm rũ bỏ rong chơi bến bờ... Thả hồn gọi mãi tuổi thơ Nhìn viên phấn trắng bạc phơ mái đầu

  • Quê hương mãi chốn đi về

    Ta về tìm nhặt ấu thơ Giữa đồng rơm rạ sương mờ dần sang Ta về tìm giữa mênh mang Bóng ai như thể bóng làng xa xa...

  • Một lần nợ cả mai sau...

    Người đem thế giới ngâm vào rượu. Ta lấy càn khôn nướng thế mồi

HOA ĐIỂM MƯỜI

Mẹ đi công sở 
Bố lên công trường 
Mỗi sớm tinh sương 
Đưa em đến lớp 

        Hàng cây bóng rợp 
        Xanh mát làng quê 
        Chim lượn triền đê
        Hót vang nắng mới 

                Trống trường đang gọi 
                Bước em đi nhanh 
                Gió mát trong lành 
                Trăm hoa nở thắm 

                        Em yêu trường lắm 
                        Muôn sắc hoa tươi 
                        Hái hoa điểm mười 
                        Mừng ngày nhà giáo! 
                                        = N.V.N = 
                                         (11/2021)

THIỆN DUYÊN

NHỚ CÀ TANG


Núi Cà Tang(1) hòn ngang, hòn dọc
Hỏi thử bạn nguồn kẻ trọc(2) người thanh
=====
(1): Núi Cà Tang Còn gọi núi Bà, tên một ngọn núi cao 452 m thuộc huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam
(2): Trọc nghĩa là đục, không trong.

CÀNH HOA MUỘN

VỀ LÃNH THƯỢNG

NƠI ẤY SÔNG TIÊN

BƯỚC CHÂN VÔ ĐỊNH

QUÊ HƯƠNG

BƯỚC CHÂN QUÊ

VỀ TÌM CHÂN ĐẤT

CHẠNG VẠNG VÀ TÔI

VIỄN XỨ

TIẾNG GỌI CHIỀU BA MƯƠI

DUYÊN NỢ CA DAO

Ô HÔ! RĂNG RỤNG...

Mừng sinh nhật ông bạn vong niên

VỀ QUẢNG NGHE EM


VỀ QUẢNG NGHE EM
=Nguyễn Văn Nam=

Em có về xứ Quảng với ta không
Thăm phố cổ ngắm đèn lồng An Hội
Thả hoa đăng bồng bềnh trôi chẳng vội
Giữa nhẹ nhàng tĩnh mịch phố đơm hoa

Em có về thăm đất mẹ cùng ta
Tiếng rất trong Thanh Hà ôm tuổi đất(1)
Ai lặng lẽ nhào khuôn bên dòng đời tất bật
Phước Kiều ơi! Vang vọng tiếng chuông đồng(2)

Bữa xa làng em còn nhớ hay không
Thợ Kim Bồng thêu hoa lên kèo cột(3)
Áo lụa tà bay nhớ Mã Châu làng dệt(4)
Thương lắm con tằm rút ruột phía Đông Yên(5)

Cùng ta về đi dạo đất Duy Xuyên
Thánh địa lặng thầm nhớ thần dân Chiêm quốc(6)
Rộn rịp Lệ Bà cầu an dân thịnh nước
Tích đọng mấy đời nay chảy mãi với Thu Bồn(7)

Ai chợt hỏi: Về không? Nghe dạ bồn chồn
Tiếng trống Lâm Yên giục chân người vào hội(8)
Bàn Thạch đây rồi em ơi đừng vội
Mua gởi mẹ già chiếu cói dệt hoa quê(9)

Mỳ Quảng anh ơi!
Ừ! Cho thêm chút rau Trà Quế(10)
Cắn rộp miếng ớt xanh mà cay nồng đến thế
Bánh nướng bẻ giòn tan...nhớ mãi một thời

Rước Cộ đây rồi ghé lại anh ơi
Kính nén tâm nhang nhớ người ngao du Phước Ấm
Sông nước hữu tình hồn quê sâu đậm
Điểm đất làng họp chợ tự đời nao(11)

Anh dắt em về đi dạo Cù Lao
Vượt sóng trùng khơi xem yến về xây tổ
Lặn ngụp biển sâu đá ngàn năm khắc khổ
Trốn đáy đại dương ôm giữ Vú Nàng(12)

Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng
Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng
Uống giọt sương khi bình minh ló rạng
Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!(13)

-----------------------------------------------------------------------------------
CHÚ THÍCH:
(1): Làng gốm Thanh Hà
(2): Làng đúc đồng Phước Kiều
(3): Làng mộc truyền thống Kim Bồng
(4): Làng dệt Mã Châu
(5): Làng dâu tằm Đông Yên-Thi Lai
(6): Thánh địa Mỹ Sơn
(7): Lễ hội Bà Thu Bồn
(8): Làng trống Lâm Yên
(9): Làng dệt chiếu cói Bàn Thạch
(10): Làng rau Trà Quế
(11): Lễ hội Rước cộ Bà Chợ Được
(12): Một loài ốc quý trong danh mục ốc xứ Quảng
(13): Tiếng địa phương Quảng Nam

THU CỐ XỨ

LẮNG NGHE

THU KHÓC

LỜI THU

LỜI NHẮN CAO NGUYÊN

MÙA XƯA

TỰU TRƯỜNG

CÂU THƠ ĐI LẠC

LỜI RU HẢI ĐẢO

NHẮN GỞI QUÊ NHÀ

MỘT KHÚC TIÊN SA

LƯU BÚT THÁNG NĂM

LỐI XƯA

RA ĐI

LÝ MỒ CÔI

SẦU ĐÂU

KHOẢNG CÁCH BÌNH YÊN

XUÂN VỀ